Thứ hai, ngày 18 tháng hai năm 2013
Chống tham nhũng - VIỆT NAM CÓ CHỊU HỌC SINGAPORE ?
![]() |
| - Các con yên trí, cha còn đương chức thì chuyện đó dế ẹt! |
* Ts.
PHAN HỮU TÍCH
Tham nhũng là hiện tượng xã hội phức tạp gắn liền với
hoạt động của bộ máy nhà nước, là biểu hiện tha hoá trong sử dụng quyền lực nhà
nước, quyền lực chính trị vượt ra ngoài khuôn khổ của pháp luật nhằm thu lợi cá
nhân, phá vỡ trật tự, kỷ cương, làm băng hoại các giá trị truyền thống trong
các quan hệ cộng đồng và quan hệ trong xã hội công dân. Bệnh tham nhũng từng
khuynh đảo các thể chế chính trị, làm sụp đổ nhiều chính phủ và tan vỡ sự
nghiệp của nhiều chính khách trên thế giới.
Tuỳ theo chế độ chính trị, xã hội, mỗi nước có những
biện pháp chống tham nhũng riêng. Song, vấn đề được nhiều quốc gia quan tâm là
phải có giải pháp chống tham nhũng từ gốc. Nghĩa là, thực hiện kiểm soát, ngăn
ngừa có hiệu quả hành vi tham nhũng ở mọi cấp: Không chỉ có người quyền lực lớn
mới tham nhũng mà ngay cả công chức, viên chức phụ trách, theo dõi lĩnh vực nhà
nước quản lý… đều có cơ để tham nhũng, nếu không có chế tài ngăn chặn.
Singapore là thành viên của Hiệp hội các nước ASEAN không chỉ
được ca ngợi là quốc gia có nền kinh tế phát triển mà còn được đánh giá có một
Chính phủ trong sạch. Singapore có bốn kinh nghiệm chống tham nhũng có hiệu quả.
1. Làm
cho quan chức không dám tham nhũng
Ở Singapore khi một người được tuyển vào làm công chức, quan chức Chính phủ thì hằng tháng
phải trích một phần tiền lương để gửi tiết kiệm. Thoạt đầu trích 5%, sau tăng
dần. Người có chức vụ càng cao, thì phần trăm trích ra gửi tiết kiệm càng lớn,
có thể lên tới vài chục phần trăm lương tháng. Số tiền này do Nhà nước quản lý.
Bất kỳ công chức, quan chức nào phạm tội tham nhũng dù nhẹ ở mức xử phạt ra
khỏi ngạch công chức thì toàn bộ số tiền gửi tiết kiệm bị trưng thu. Quan chức
càng to thì số tiền bị trưng thu càng lớn. Vì vậy, mỗi quan chức khi nảy ý định
tham nhũng đều phải tính toán: Nếu tham nhũng, nhận hối lộ mấy trăm, thậm chí
cả ngàn đô mà bị tịch thu hàng chục ngàn đô, bị sống trong hoàn cảnh không
lương bổng cho đến lúc chết thì mất lại nhiều hơn được. Vì thế, đại đa số chọn
giải pháp không tham nhũng; quan chức cấp càng cao, lương càng nhiều càng sợ
không dám tham nhũng.
2. Làm
cho quan chức không thể tham nhũng
Chính phủ Singapore quy định và thực hiện mỗi năm
công chức, viên chức, quan chức phải khai báo một lần với Nhà nước về tài sản
của bản thân hoặc của vợ (chồng) bao gồm: Tiền thu nhập, tiền gửi tiết kiệm,
tiền cổ phiếu, đồ trang sức, ô tô, nhà cửa… Những tài sản tăng lên phải khai rõ
nguồn gốc, cái gì không rõ nguồn gốc có thể coi là tham ô, tham nhũng. Nhà nước
còn quy định: Quan chức Chính phủ không được phép nợ nần; không được vay một
khoản tiền lớn vượt quá tổng ba tháng lương. Singapore có thị trường mua bán cổ
phiếu, nhưng quan chức Chính phủ muốn mua cổ phiếu phải được lãnh đạo cơ quan
chủ quản đồng ý và chỉ được phép mua cổ phiếu của công ty trong nước. Với cổ
phiếu của các công ty nước ngoài đang kinh doanh ở Singapore cũng được phép mua,
nhưng với điều kiện các công ty đó không có quan hệ lợi ích với Chính phủ. Công
chức và quan chức Chính phủ không được phép đến các sòng bạc, nhà chứa.
Luật Báo chí Singapore quy định những điều
khoản nhằm chống tham nhũng trong lĩnh vực này. Theo đó, các nhà báo, ký giả
muốn gửi bài viết của mình ra nước ngoài phải qua tổng biên tập xem xét. Khi
được trả tiền nhuận bút, nhà báo đó phải báo cáo với cơ quan chức năng của
Chính phủ trong vòng 7 ngày kể từ khi nhận được tiền, v.v...
3. Làm
cho quan chức không cần tham nhũng
Singoapore có chế độ trả lương chênh lệch khá cao
giữa quan chức cấp cao với cấp thấp, với công chức và giữa công chức với nhân
viên, công nhân. Thu nhập thấp nhất là người bảo mẫu mỗi tháng 400 đô la (Singapore). Nữ
công nhân lắp ráp điện tử mỗi tháng từ 600 đến 900 đô la. Công chức cơ quan
chính phủ tất cả đều tốt nghiệp đại học, lương khởi điểm khoảng 1.300 đô la.
Cấp thứ trưởng lương tháng từ 10.000 đô la đến 20.000 đô la. Thủ tướng lương
tháng hơn 40.000 đô la (thời điểm năm 2000). Với mức lương như vậy, quan chức
đủ sống và chu cấp cho gia đình mà không cần tham nhũng. Hơn nữa cách trả lương
như vậy công chức và quan chức Chính phủ luôn có sự so sánh: Mình được trả
lương cao hơn người lao động bình thường rất nhiều. Nếu mình tham ô, tham nhũng
nữa thì là kẻ vô đạo lý, mất hết liêm, sỉ. Sự so sánh và tự vấn đó đã làm cho
quan chức tự tiêu huỷ những tham vọng không trong sáng của mình.
4. Làm
cho quan chức không muốn tham nhũng
Ở Singapore muốn tham nhũng một thứ gì đó, dù nhỏ
cũng rất phiền hà. Ví dụ, khi khách nước ngoài đến Singapore, nếu họ muốn tặng các
quan chức nước chủ nhà một món quà để cảm ơn về sự đón tiếp và thắt chặt mối
quan hệ thì món quà đó phải mang ý nghĩa văn hoá với giá trị tiền không nhiều.
Món quà nào có giá trị 100 đô la Singapore trở lên là họ từ chối
hoặc phải xin phép lãnh đạo cơ quan, nếu đồng ý mới được nhận. Nhưng khi nhận
rồi lại phải báo cáo với lãnh đạo cơ quan xem xét. Nếu món quà đó có giá trị
tiền quá mức quy định và quan chức đó vẫn muốn nhận thì phải nộp tiền. Số tiền
nộp thêm đưa vào tài khoản quỹ “nộp phạt” của Chính phủ.
Chuyện kể rằng, một phái đoàn quan chức của Chính phủ Singapore được
cử sang một nước nọ để ký một hiệp định liên doanh sản xuất. Nhận thấy hiệp
định này đem lại nhiều lợi ích cho mình, giới chức nước chủ nhà đã tặng những
món quà lưu niệm có giá trị cao cho quan chức đoàn Singapore. Bởi sự quá nhiệt thành
của chủ nhà, họ không sao từ chối được. Nhưng cứ nghĩ đến việc khi về nước lại
mang quà biếu này đến cơ quan khai báo, phải mua lại và chuyển tiền vào tài
khoản quỹ “nộp phạt” thì quả là phiền toái. Cả đoàn đều phải “đành lòng” viết
thư cảm ơn và gửi lại quà ở sân bay trước khi trở về Singapore.
Đó là "4 không" trong phòng - chống tham nhũng đã được thực hiện và đúc kết ở Singapore. Nước ta đã trải qua 20 năm thực hiện đường lối đổi mới
của Đảng, kinh tế - xã hội phát triển, đời sống nhân dân được cải thiện rõ rệt.
Nhưng tệ nạn tham nhũng đã được gọi là quốc nạn mà cả xã hội lên án vẫn phát
triển ngày càng tinh vi. Văn kiện Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng lần
thứ chín (khoá IX), cùng với việc khẳng định những thành tựu to lớn đã đạt
được, cũng đã nghiêm khắc chỉ rõ: “Điều
làm cho nhân dân còn bất bình và lo lắng nhiều là tình trạng quan liêu, tham
nhũng, lãng phí, nhũng nhiễu dân, suy thoái về tư tưởng, chính trị và phẩm
chất, đạo đức, lối sống của một số cán bộ, đảng viên vẫn còn nghiêm
trọng và khá phổ biến”.
Đảng và Nhà nước ta đã có nhiều chủ trương, giải pháp
và tích cực chỉ đạo chống tham nhũng. Trên diễn đàn Quốc hội, các cuộc đối
thoại của Thủ tướng Chính phủ với báo chí đều khẳng định quyết tâm tuyên chiến
với tham nhũng. Nhưng đến nay, hiệu quả đem lại còn hạn chế. Diễn đàn đối thoại
mới khép lại thì tham nhũng đã bùng phát tinh vi, sâu rộng hơn.
Trông người mà nghĩ đến ta, có thể nói, cách làm của Singapore là
gợi ý tốt để chúng ta suy ngẫm, vận dụng trong quá trình xây dựng “Luật chống
tham nhũng” của Nhà nước ta. Những biện pháp, những điều khoản điều chỉnh của
Luật phải có tính bao quát, toàn diện và phải đồng bộ với các chính sách, bảo
đảm tính khả thi. Chú trọng yếu tố kinh tế, sao cho tính ngăn chặn, phòng ngừa
cao và tính nghiêm khắc, nghiêm minh trong xử lý vi phạm phải mạnh mẽ. Phương
châm và mục tiêu của việc chống tham nhũng nên theo hướng: Làm cho quan
chức không dám, không thể, không muốn và không cần tham nhũng mà Singapore đã làm có hiệu quả.
P.H.Thttp://www.bvbong.blogspot.com/2013/02/chong-tham-nhung-viet-nam-co-chiu-hoc.html

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét